Tạm biệt nhé,
Những giai điệu nhẹ nhàng
của Goodbye – Air Supply
vang lên choáng ngợp căn
phòng bé nhỏ. ngồi lặng
trong căn phòng nhỏ, nhâm
nhi một tách café và lặng lẽ
nghĩ về những điều đã qua…
Hiện tại,
Tháng 12. Bao lo toan với
bộn bề thi cử, đầy tay một
ôm ký ức, nhưng rồi vô tình
buông ra vì quá nhiều thứ
phải làm. Một chiều bước đi
trên con đường đầy lá sake,
chợt nhận ra hoa nắng dịu
dàng sóng sánh bước chân
mình. Nó mới chợt nhớ ra
những dự định nhỏ to đang
còn trơ trọi, chưa được bàn
tay người chăm sóc, thực
hiện. Cuối năm rồi, vòng
quay thời gian cứ thế trôi đi
không đợi con người ta kịp
thực hiện tất cả.
Nhìn lại những ký ức mỏng
manh buộc mình phải gắn
chặt, thoáng đến rồi thoáng
đi rồi lại bất chợt ùa đến
như chiếc kim phút, không
quay liên tục như kim giây,
cũng không báo cho người ta
biết mốc thời gian cố định
như kim giờ. Từng phút một
trôi qua trong lặng lẽ, trong
êm ả, để rồi lúc cần thiết,
lòng người mới chợt thổn
thức rằng mỗi phút qua đi
cũng quan trọng như dòng ký
ức đã rơi mất, lăn lóc hết
bao tháng ngày.
Quá khứ,
Một năm qua, nó đã quen
bầu bạn cùng với nụ cười
đơn lẻ, đến nửa lời than thở
cũng chẳng dám buông. Đơn
giản vì ở nơi đất khách, quê
người, con người ta không
được phép yếu đuối, không
được phép giữ cái tôi của
mình ngang tàn mạnh mẽ!
Chợt thấy thương bố mẹ, đã
lắm lúc không để ý đến cảm
xúc của bậc sinh thành, cứ
thế gân cổ lên để bao biện
cho tất cả những việc mà
khối óc non nớt cho là đúng,
là không bao giờ sai. Để rồi…
khi đã đủ khôn lớn và biết
rằng những ký ức ấy là bài
học cho đời thì mới chợt
nhận ra ký ức ấy đã để lại
cho bố mẹ những nỗi buồn
hằn trên trán, trên mái tóc
lấm tấm sợi bạc.
Có ai đó nói rằng, con người
như một chiếc đồng hồ cát,
khi trái tim chảy hết dòng ký
ức xuống thì lý trí đầy và
ngược lại. Một năm qua,
bước vào môi trường sống
mới, tự dặn mình phải để lý
trí lên trên hết để rồi, khi lý
trí giành phần hơn quá nhiều
thì con tim lại khóc òa đau
như xé. Lắm lúc vô tâm quên
rằng con tim cũng cần được
đong đầy.
Một năm trôi qua. Nó biết,
mọi sự xảy ra đều không nên
đổ lỗi cho hoàn cảnh. Và
cuộc đời bao giờ cũng thế,
dù trong sỏi đá thì cỏ dại
kiêu kì vẫn dạn dĩ đơm hoa.
Còn cuộc đời thì còn niềm
vui, cứ cười lên để cho nỗi
buồn không còn nơi trú ngụ.
Một năm trôi qua, nó biết,
mình đã lớn nhiều rồi, biết
học cách mỉm cười với khó
khăn của cuộc sống, biết
ngừng than vãn, thôi ân hận
hay dằn vặt bản thân để
sang năm mới bắt đầu chinh
phục từng bước khó khăn,
thử thách bằng chính nghị
lực và cố gắng từng ngày.
Tháng 12. Không mặc vừa
chiếc áo cũ, thấy mình khác
đi nhiều. Lớn hơn, da ngăm
hơn. Chợt nhận ra mình hình
như đã dạn dĩ hơn với cuộc
đời. Không còn sợ nắng làm
đen da, cứ hoạt động một
cách hết mình để trở thành
con người có ích, có trách
nhiệm. Không còn cứ mong
bé lại để được yêu chiều, mà
muốn lớn nhanh hơn để có
thể làm được những việc mà
trẻ con không làm được,
muốn cho bố mẹ một chỗ
dựa khi về già.
Tháng 12. Cái lạnh vừa đủ để
thấy lòng luôn kiếm tìm hơi
ấm của một ai đó. Xa gia
đình – điểm tựa duy nhất lúc
bé - mới cảm thấy lạnh buốt
lòng khi nhìn những đứa trẻ
không có nơi nào để về. Nhìn
những ánh mắt van lơn từng
đồng bạc của người đi đường
trong mỗi chiều gió lộng,
chợt đau nhói nơi con tim.
Cuối năm rồi, nhưng không
biết đến bao giờ mới là ngày
mới – một ngày rất khác của
những mảnh đời cơ cực ấy.
Hiện tại,
Ngày cuối cùng của năm, nó
tự hỏi nếu lòng mình là một
khoảng trống thì biết làm sao
để đong đầy con tim? Lại tự
hỏi, nếu tim mình là một
khoảng trống thì lý trí có tồn
tại được hay không? Phải làm
sao đi hết những chông
chênh của tuổi 20 đầy hoài
bão, ký ức và tham vọng?
Ngày cuối cùng của năm,
chợt vỡ òa niềm hạnh phúc
khi mở mắt ra thấy mình
đang nằm trên chiếc giường
thân quen, khung cửa sổ với
những con hạc giấy và vài
chiếc vòng dream catcher do
mình tự làm. À, chợt nhận ra
giấc mơ đã kết nối những
mảnh ghép ký ức của mình
trong suốt một năm qua.
Tương lai,
Có những giấc mơ không chỉ
đơn giản là giấc mơ, nó còn
là nỗi lòng của chính bạn cho
khoảng thời gian vô tình
quên lãng. Để rồi, chỉ cần
bạn muốn nó liên kết lại, chỉ
cần để tâm hồn ở trạng thái
an hòa nhất và đặt nó ở thời
gian ý nghĩa nhất… chúng ta
sẽ tìm lại được những mảnh
ký ức đã nhạt nhòa qua thời
gia.
Tháng 12, một ngày cuối
năm. Tóc buông nhẹ qua
những con đường quen
thuộc, chợt nhặt được những
mảnh ký ức đã từng để quên
đâu đó trong cuộc đời!
Chào nhé, những giọt nước
mắt, những niềm vui như vỡ
òa và những hạnh phúc
mong manh ngỡ như chưa
bao giờ chạm tới...
Và đến đây đi, một năm mới
tràn ngập tiếng cười và hạnh
phúc!