Trong đời, ai cũng có đôi
lần mong cho thời gian
quay trở lại. Mà chẳng phải
là sự tiếc nuối một khoảnh
khắc, một lời nói, một
quyết định, hay điều gì còn
dang dở, nhiều khi chỉ là
niềm thương nhớ chính
mình khi ấy, tại thời điểm
ấy, khi nụ cười còn vô tư
lắm, và ánh nhìn thì vẫn
thanh thản veo trong.
Khi người ta đủ lớn, người
ta bỗng thấy thủơ ấu thơ
sao tràn đầy sắc màu rực
rỡ thế. Cánh đồng xanh mê
mải. Trời mây trắng dịu
êm. Chuồn chuồn ớt thắm
đỏ. Màu mực trong vở tím
ngắt. Mèo vàng sưởi nắng
lim dim. Trận mưa rào trên
mái tôn xám. Da đen nhẻm
chạy dưới trưa hè. Cả một
thế giới rạng rỡ, tuyệt vời
và trong vắt.
Để rồi khi lớn lên, cái thế
giới ấy chỉ còn là một miền
hoài niệm, mà dù người ta
có gắng đi tìm, có ngắm
nhìn qua một góc kính nào
thì cũng không thể nào tái
hiện lại được.
Không một sắc trắng nào vi
vút như gió lùa qua khe
cửa ngày đông,
Không một sắc tím nào
bềnh bồng như bằng lăng
ngang trời mùa hạ,
Không một sắc hồng nào
khác lạ như nụ hoa mới
biết yêu thủơ ban đầu …
Khi người ta đủ lớn, người
ta bỗng thấy lúc bé đời sao
đơn giản thế, mà lại tươi
đẹp thế.
Sao khi lớn lên, người ta có
thể ăn bất kì món đặc sản
cầu kỳ nào, mà lại không
thấy vui miệng bằng cây
kem mút ăn vội trước cổng
trường giờ tan học.
Người ta có thể mua sắm
cho mình bất cứ thứ quần
áo hợp mốt nào, mà lại
không thấy háo hức bằng
lúc khoác lên mình chiếc
áo ba mẹ mua cho diện
Tết.
Và cũng đủ lớn để mong
bé lại...
[Download">
Người ta có thể đi cùng
người yêu trên chiếc xe hơi
đắt tiền, mà lại chẳng thấy
tim mình xao xuyến như
lúc ngồi sau xe đạp của cậu
bạn lơ đãng ngày xưa.
Thế đấy, người ta có thể
đạt được mọi thứ mình
muốn, để rồi nhận ra rằng,
khi cuộc sống quá dư giả,
thì có những giá trị chỉ khi
thiếu thốn ta mới có thể
cảm nhận được.
Khi người ta đủ lớn, thì cái
tôi cũng lớn lên theo.
Người ta không còn vui
được nữa, bởi chính sự
kiêu hãnh và định kiến của
mình, của những người
xung quanh.
Người ta rồi giới hạn mình
trong những định mức, để
mọi điều là vừa đủ.
Để không quá tha thiết,
không quá say mê, không
quá cuồng si một cái gì.
Ước mơ không theo đuổi,
yêu thương chẳng tỏ bày.
Làm gì cũng suy tính, sẽ ra
sao ngày sau.
Rồi bằng lòng cho rằng vậy
thì sẽ không buồn khổ.
Nhưng rồi làm như thế, có
chắc rằng đời đã hạnh phúc
hơn không ?
Khi người ta đủ lớn, người
ta không còn nhìn thấy
những sắc màu tuyệt đối.
Thay vào đó là sự điều
hòa, lẫn lộn.
Trong trắng có đen, trong
thật có giả, trong gần có xa, trong gặp gỡ có ly
biệt, trong nụ cười có âu
lo, và trong tình cảm có
đắn đo cân nhắc.
Người ta cũng biết giữ
những khoảng cách, để rồi
thi thoảng bỗng thấy mình
quá đỗi cô đơn.
Cô đơn không phải là
những khi một mình không
có ai bên cạnh, mà là khi ở
giữa cuộc vui thấy mình u
uẩn, giữa tiếng cười rộn
ràng thấy trong lòng mưa
rơi, giữa yêu thương thấy
dửng dưng vời vợi.
Khi không ai thấu hiểu và
chia sẻ. Khi thấy mình
không thuộc về một nơi
chốn hay một người nào
cả.
Ai cũng muốn gần nhau
đấy, mà sao rồi ai cũng rất
lẻ loi?
Và cũng đủ lớn để mong
bé lại...
[Download">
Khi người ta đủ lớn, người
ta bắt đầu mong bé lại.
Người ta bắt đầu mong trở
về là mình những xa xưa.
Khi vui buồn thật lòng với
những điều nho nhỏ, khi
yêu ghét được vô tư tỏ bày,
khi thế giới trong sáng là
những ô cửa ngập nắng,
những ngày xào xạc gió,
những đêm học thi mê mải
hay những buổi tụ tập bạn
bè thật vui.
Nhưng, ngày hôm qua thì
đã qua rồi. Như cái cây đã
lớn rồi thì không thể nào
non trẻ lại, con người đã
lớn thì phải học cách đứng
vững vàng trong gió trong
mưa.
Ai cũng có thể nói với bạn
rằng niềm vui và hạnh
phúc luôn ở quanh ta, chỉ
cần ta biết đón nhận.
Nhưng không ai có thể nói
với bạn rằng niềm vui đang
chờ ngay ở kia, ngay chỗ
rẽ đấy.
Vì không ai biết chính xác
lúc nào niềm vui sẽ đến, và
đến từ đâu, từ ai.
Thế nên bạn hãy cứ đi đi,
giữ cho mình niềm yêu đời
thiết tha, bằng lòng với
những điều đẹp đẽ, những
dấu ấn nhiều khi bé nhỏ
nhưng khó phai trong đời,
và đừng bận tâm về những
bắt đầu hay sau cuối. Bởi
xét cho cùng, đời thay đổi
vì chúng ta thay đổi mà
thôi. Khi người ta đủ lớn,
người ta nhận ra trong
cuộc sống không phải lúc
nào mọi thứ cũng rõ ràng.
Không phải lúc nào nhìn
lên thì trời cũng xanh, mây
cũng trắng.
Có những lúc trời bạc một
màu quên lãng và có
những lúc mây mang màu
ngũ sắc như cầu vồng sau
mưa.
Nhưng dù thế nào đi nữa,
thì chúng ta vẫn sống dưới
vòm trời này, trong cuộc
sống đầy những điều
không rõ ràng này, chúng
ta đã tìm thấy nhau, cùng
bước đi.
Dù không thể bé lại thì xin
cứ sống hồn nhiên như trẻ
nhỏ, để thấy đời vẫn rất
đẹp tươi!