Cô tò mò nhìn về phía
người contrai ấy một lần
nữa. Từ đó cô bắt đầu chú
ý đến anh… Cô cũng là một
người rất xinh đẹp, rất
nhiều ánh mắt ngưỡng mộ
của các chàng trai thương
thầm nhớ trộm cô, nhưng
có thể do xuất phát từ sự
tò mò hiếu kỳ nên cô chỉ
chú ý đến anh.
Tất cả những trận bóng rổ
có anh tham gia, cô đều đi
cổ vũ thật nhiệt tình. Kể cả
những hoạtđộng trong
trường từ cuộc thi hùng
biện, đến các cuộc thi nữ
sinh thanh lịch, nếu có mặt
anh cô đều nhất định tham
gia và giành giải cao. Bởi vì
ngoài xinh đẹp, cô cũng là
một cô gái rất thông minh
và năng động.
Dần dần, sự nổi tiếng của
cô đã gây được sự chú ý từ
anh. Sau này họ quen nhau
và nhanh chóng trở thành
bạn. Hàng ngày họ cùng
nhau đi ăn cơm, cùng đến
thư viện đọc sách, cùng đi
dã ngoại…
Vào một ngày cuối tuần,
bạn gái của anh đang học ở
một trường Đại học khác
tỉnh đến thăm anh. Và hôm
đó trong lúc đưa bạn gái đi
chơi quanh trường, hai
người bọn họ đã tình cờ
gặp cô. Hôm nay, trông cô
thật xinh đẹp và đáng yêu
với bộ váy trắng dễ thương
và mái tóc đuôi gà buộc cao
tinh nghịch.
Nhìn thấy anh, cô mỉm
cười thật tươi: “Chào sư
huynh!”. Sau đó, cô cũng
quay người bước đi rất
nhanh. Ánh mắt anh vẫn
bần thần dõi theo cô rất
lâu. Bạn gáianh khẽ trầm
trồ: “Cô gái đó thật xinh
đẹp!”.
Thực ra, lúc này cô rất
mong chờanh nói một
tiếng: “Thực ra, trông em
còn xinh đẹp hơn!”. Nhưng
anh đã không nói bất cứ
điều gì. Bạn gái anh cũng
là một người rất thông
minh, cô nhanh chóng
chuyển sang đề tài khác,
coi như không có chuyện gì
xảy ra.
Chỉ là nụ cười trên môi cô
khôngcòn rạng rỡ như ban
đầu nữa. Còn trong đầu
anh lúc đó chỉ có hình ảnh
của tà váy trắng thướt
tha… Sau khi tiễn bạn gái
trở vềtrường, trong đầu
anh quay cuồng với bao
suy nghĩ. Rốt cuộc giữa hai
người con gái đều xinh đẹp
và giỏi giang như vậy, anh
nên lựa chọn ai?
Và cả buổi chiều hôm đó,
anh ngồi bần thần trong
công viên để tìm đáp án
cho câu hỏi của mình. Anh
bắt đầu nghĩ đến những lần
cãi nhau cùng bạn gái,
những lúc hai người bất
đồng không hiểu nhau, rồi
nghĩ về cô anh lại thầm
mỉm cười.
Cô thật trẻ trung và đáng
yêu, dường như ở bên cô
anh chưa bao giờ biết buồn
phiền. Và rồi ngay trong
đêm hôm đó, anh đã có đáp
án cho câu trả lời của
mình. Anh quyết định chia
tay với bạn gái và lựa chọn
cô. Bạn gái của anh cũng là
người rất hiểu biết, dù rất
đau lòng nhưng cô vẫn
thanh thản để anh ra
đi.Mọi người đều nói anh
thật may mắn. Đúng vậy,
cuộc đời con người có thể
gặp được một người vừa
xinh đẹp vừa thông minh,
giỏi giang đã là một điều
rất hiếm có. Còn anh thật
hạnh phúc vì một lúc đã có
cả hai cô gái như thế yêu
anh.
Hơn thế nữa, người con gái
bị anh bỏ rơi cũng lại là
một người thật hiểu biết và
độ lượng. Nhưng thật chẳng
ngờ, khi anh vàcô bắt đầu
chính thức yêu nhau thì
xung đột giữa họ cũng bắt
đầu nảy sinh. Họ lại cãi
nhau, giống như ngày xưa
khi anh cãi nhau với người
yêu cũ.
Lúc này, anh lại thấy hối
hận về sự vội vàng của
mình. Anh nghĩ đến tất cả
những điều tốt đẹp của bạn
gái cũ, nghĩ đến niềm vui
trước đây mình có được và
thấy cô thật trẻ con và tẻ
nhạt. Cứ như thế, họ ở bên
nhau trong những trận cãi
vã không dứt và cuối cùng
cũng vào một đêm trước
khi tốt nghiệp, anh và cô
lại chia tay nhau.
Sau này anh lại gặp lại
người bạngái cũ của mình.
Thật trùng hợp, họ lại cùng
làm việc ở một ngân hàng
và anh đã chủ động muốn
nối lại tình cảm với cô.
Nhưng thật bất ngờ, cô chỉ
cười và đã cự tuyệt anh.
Cô tặng anh một cuốn tiểu
thuyết mang tên: “Hoa
hồng trắng và hoa hồng
đỏ”. Lời tựa quyển sách
viết: “Lựa chọn hoa hồng
đỏ, hoa hồng trắng sẽ trở
thành quốc sắc thiên
hương. Lựachọn hoa hồng
trắng thì hoa hồng đỏ lại
chính là vật báu vô giá!”.
Sau đó cô cười nói với
anh:“Cả đời này, anh không
bao giờ có thể thỏa mãn
được với sự lựa chọn của
mình cả!”.
Nhìn bóng người yêu cũ
khuất xa, anh đứng chết
lặng. Giờ đây anh mới chợt
hiểu ra một chân lý:
Tình yêu cũng giống như
khi mình chọn một bông
hồng vậy. Nếu hai bông
hồng đều đẹp, dù ta lựa
chọn bất kì bông hồng nào
thì bông hồng kia cũng sẽ
trở thành sự nuối tiếc khôn
nguôi. Bởi vì xưa nay vật
mà ta không thể sở hữu
mới chính là vật quý giá
nhất!